
Tôi thíc câu này và cái quotation kia chẳng vì lý do gì, tuy rằng chúng nghe không liên quan, nhưng lòng vốn mâu thuẫn cho nên cảm giác cái gì cũng ràng buộc cùng nhau. Chuyện là tôi cắt đứt liên lạc, đặng chẳng đã nơi đó tôi mới sống là 2 con người khác biệt, ở đó mới cảm thấy có đầy đủ hết, cơ mà cuối cùng lại phải đóng chặt cửa rồi khép mình như ngày hôm nay. Bản thân là do tôi sai, tính cách tôi cái gì cũng không trọn vẹn, đều thiếu sót quá lớn hoặc thừa thãi những thứ ngớ ngẩn, mà người ta không ưng nổi chuyện đó, dần dần nảy sinh chán ghét.
Đúng, tôi bị người ta ghét không ít, vốn bởi tôi xấu tính, lại hiếm khi che đậy hoàn hảo cái bộ mặt hai lòng của mình, nên đến cả người ngoài cuộc cũng không thíc. Nhưng mà thực chất đối với tôi, ai cũng vậy thôi, tôi đều không ghét bỏ hoàn toàn. Ngay cả khi tôi khinh đến cỡ nào, vẫn còn đọng lại cái gì đó tôi sẽ níu kéo, để bản thân không lãng quên người ta theo cái cách “vì chẳng còn gì tốt đáng để nhớ đến”.
Giống như cô gái năm đó cùng tôi đánh nhau, chửi nhau, cãi nhau và làm loạn cả 1 năm học. Tôi bị cô ta cùng bè lũ hắt hủi, lớp có 5 người mà mình tôi một bè, cảm thấy cực kì thê thảm và ngu xuẩn. Lúc đó ghét đến mờ mắt sưng lòng, chỉ muốn có cơ hội là dè bỉu, là dẫm đạp lên. Thực ra tôi đã thành công, vốn dĩ cuối cùng mọi uất ức của tôi cũng được giải toả, cô ta bị bạn bè phản ngược, trở thành người tự cô lập chính mình. Khi này thì tôi nhìn thấy hình ảnh của tôi ở trong đó, thơ thẩn một góc, yên lặng một góc, giận dữ, đau đớn, tự hành hạ thể xác… mọi điều tôi đã làm, cô ta cũng làm. Chẳng bao lâu sau thì giận rồi lại hoá thương. Tôi biết cơ bản tôi là như vậy, không tiếc lời mắng cô ta, nhưng sau cùng vẫn nhìn nhận cô ta là người đối đãi tốt với tôi, thu nhận tôi, sau đó cũng vì tôi đặt điều làm cô ta khốn đốn, nhưng mà phản ứng kinh khủng quá thành ra tôi sinh chán ghét. Mội chuyện rắc rối hơn, cho đến mãi về sau khi đã lắng dịu rồi, tự nghĩ bản thân thật sự quá quắt, tôi vẫn hối hận. Còn bh, tôi và cô gái đó, đã nói chuyện, chơi, nhắn tin, động viên, an ủi, mọi thứ tuy không như trước, nhưng đại khái là đã cải thiện,… chuyện này chẳng ai ngờ, tôi không thể ngờ, cô ta chắc cũng không ngờ đến.
Cái tôi muốn nói, chính là bh trong mắt m.ng, tôi thâm xấu tính và nhỏ nhen như vậy rồi, cho nên người ta tìm đến tôi, quá nửa không có cảm xúc, chỉ coi tôi như tồn tại vậy thôi. Phải, là bởi tôi, mà tôi từng này năm sống trên đời, đắc tội tuy với không ít người, nhưng dù sao cũng chỉ là 1 phần nhỏ thôi, sao lại chấp tôi như vậy? Người mà cảm xúc vô thường, lúc vui lúc hận lúc yêu lúc buồn lúc điên lúc lại dở, có cái gì đáng để chấp nhặt vậy sao?
Thực ra một lời tử tế cũng không thể dành cho tôi hay sao?
Mọi người, đọc confession của m.ng tôi thực sự ghen tị, nếu không dài quá 4 dòng, thì cảm nghĩ này nọ, chân thật hay khó chịu cũng vẫn là tâm huyết. Ở cuối còn có vài dòng răn dạy gì đó, rằng đừng như thế nữa, mong là sẽ đổi khác. Nhưng mà mấy chữ ‘không ưa từ lâu rồi’ kết ở cuối, lại cứ như bùa chú bh vang vọng liên tục trong tâm trí. Không ưa, vậy có coi nhau là bạn bè nữa hay không? Là bạn, không ưa có thể góp ý một chút, lựa lựa mà nói, tuy rằng tôi khó tính và bảo thủ, nhưng biết sai sẽ cố sửa, không hẳn là cứng đầu không nghe. Tại làm sao lại dùng lòng tin của tôi ném đi cho chó gặm như thế? Nếu bh là bạn, lại chẳng biết là ai, nhắn nhủ thêm 1 câu, ‘m đừng có như vậy nữa đi, đc k’ thì nhất quyết tôi sẽ cố sửa. Nhưng vì không biết là ai, bh rốt cuộc ng thân quen cũng phải dựng rào chắn lên. Bh người thân quen cũng phải vờ này vờ kia, bảo tôi phải ứng xử ra sao đây?
Tôi là người, trời đánh thánh vật 19 năm nay tuy không ra cái giống đực cái gì, thì vẫn là người.. Tâm tính bất thường, ngày cười đêm khóc, sáng yêu chiều hận. Tôi thíc kẻ này vì thứ này, nhưng ghét kẻ khác cũng vì thứ đó, vậy thì chỉ là tôi bị phức tạp, chứ có phải do tôi cố ý như vậy? Thừa nhận, tôi đã từng đánh người, coi rẻ, đá xoáy không ít người, nhưng m.ng bảo cho qua, tôi cũng cho qua, tuy chưa sửa đổi nhiều, nhưng tính tình cũng như giang sơn, nói rời sao có thể rời được. Tôi muốn đỡ dần đi, các bạn xung quanh nên giúp đỡ 1 chút. Nhưng mà bh tôi chẳng biết ai mới là bạn nữa.
Định nghĩa xa xỉ này, bh k tồn tại. Tôi chỉ có loại A, loại B. Loại A này là đồng 1 kiểu với c.ng này của tôi, loại B này lại giống kiểu ng kia. Vậy thôi…
Và ngay cả khi tôi còn chưa tổn hại đến các người đó, thì sớm có kẻ đã muốn có mới nới cũ. Hừ, tôi buông lỏng tay cho thảnh thơi, không quản tính cách cũng quái dị chẳng kém tôi, lại nghĩ tôi không hứng thú. Nhưng giả như nắm chặt lại, sẽ lúc nào cũng tìm cách lấy lòng, thử hỏi có được hay không. Tóm lại chẳng cách nào hiệu quả cả, người ta đều dần dần xa tôi. Mà ai không rời đi, cũng là bởi còn chưa thấy hoa này tuy đẹp sắc nhưng thực ra thối hoắc. Nghe thật mỉa mai, nhưng lại chính xác. Không có ý chê trách gì m.ng cả, thực lòng là như thế, nhưng nếu cảm giác chơi không nổi, lỗi không phải do các bạn, mà do tôi tạo nên loại mẫu hình chẳng ai đạt đến, cho nên, lúc tôi lại như này trước mặt 1 đám, tới nơi khác lại trở thành kẻ khác ở trước mắt 1 đám người khác.
Không kể là người yêu, dù là người thường, là xã hội cũng vậy thôi. Trong đáy mắt người ta chỉ ánh lên tia sáng khâm phục, hâm mộ, iêu mến cùng cảm thông với kẻ khác, thì trong lòng mình cũng tan nát, đặc biệt nếu người ta là người có vị trí nhất định trong lòng. Tôi chỉ là người, chẳng thể làm Thánh, tư cách làm Thánh không có, cũng tự tin dám nói không ác như Quỷ, nhưng mà, nhiều người thực không coi tôi ra gì, đặt giá trị của tôi lên bàn cân mà ở bên kia chỉ có không khí. Lòng tôi tổn thương không ít, nhưng tôi cũng chẳng phải cao thượng, tôi nói tôi sống vì tôi, không can thiệp kẻ khác là bởi tôi nghĩ, xen vào nhất định phải lo cho bằng hết, mà sức tôi làm không nổi đâu. Lại có Khổng Tử dạy, giúp người thì tích đức, ắt sau này được hồi đáp, tôi biết. Nhưng không cho ai cái gì, không cướp cái gì của ai thì có được không. Tôi chỉ từ từ đi lên bằng sức tôi, chỉ dần dần đạt mục tiêu của mình, tự lực như vậy, có được hay không? Dĩ nhiên, chuyện giúp người là điều nên làm, làm được nhất định tôi sẽ làm, nhưng tôi không phải là sai hoàn toàn, đúng chứ…?
Tình yêu vốn dĩ đã là tôi thua cuộc rồi
vậy mà cả cuộc sống bh
con người xung quanh
cuộc đời của tôi
vận mệnh
duyên số
Những thứ này tôi đều nắm không chắc bất kì cái gì hết.
Chỉ có cái đầu nghĩ nhiều, nghĩ mãi tới rối tung, tới mức thần trí đảo loạn, ngu xuẩn khó tả. Học hành thất thường, nhưng bh thì có thể nói là kém đi vài chục phần rồi, rõ là hệ quả đây.
Trời có phạt, xin phạt khi tôi còn đang bất cần. Để sau này đứng dậy rồi, cho tôi một mạch đi tiếp đến hết đường, nếu không làm nổi, có thể vừa quay lại vừa chiu phạt sau.
Bh thì tôi quả thực mệt mỏi lắm.
Chuyện đời, cảnh nhà, ai chả phải chịu chứ. Mà tôi cứ nghĩ đã chuẩn bị tốt lắm rồi, ai dè vẫn đau lòng, vẫn xót xa, vẫn giận thương cùng lúc, rồi lại bế tắc… hàng ngày đem chuyện này ra đổi lỗi.
Đôi lúc lại nghĩ, thực ra làm chó gì có cái gọi là số phận. Tự bản thân phải đứng dậy mà tạo nên thôi. Quyết định làm gì bh thì mai sau sẽ ra kết quả thế ấy. Vậy thôi.
Cũng cần phải thíc ứng, phải học giả trang, đeo mặt nạ cho thật tự nhiên, thật tốt, thật đạt.
Yên ả một chút, để người ta đừng tiếp tục dội lên đầu những gáo nước nóng-lạnh đủ cả như vậy nữa đã là chuyện tốt rồi.
Nghỉ ngơi đi~
Nghỉ thì mới nhớ ra được, thực ra sau tất cả, chuyện cần làm vẫn có khả năng thực hiện, cho đến khi dừng iêu thương anh thì thôi =)
Bang Kaoru
[20130313 - 00:28]
P.s: Chúc mừng sinh nhật Kim MyungSoo =)
đzai thật đấy, mỗi tội không phải dành cho mình LOL
Edit: haha ảnh này dùng đến lần t2 rồi.